Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Cái cuối có phần họ nói đúng.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Chả nghĩ nhiều cho ai được.
Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại. Chả phải thở than gì.
Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Nó vẫn đang phải chứng minh. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.
Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối.
Rút kinh nghiệm nhé con. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong.
Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra. Cách cư xử của cậu em này, người mà nếu còn kiểu so sánh về tầng lớp thì tôi thua một bậc, làm cái đầu tôi bớt cái định kiến vô thức đi một chút. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.