Bác cũng bị đau chân. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.
Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Dù lúc này mắt không có nước.
Ông đã quên những lạc thú ấy. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.
Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Điểm Toán tôi không rõ thực chất thế nào, bài hôm đó tôi làm không tốt. Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Rằng: Sự lười biếng ấy khiến trẻ con khổ. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng.
Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật.
Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi. Trong màng nước mắt, tôi nhìn sâu hoắm vào trang sách, nhìn đóng đinh vào những con chữ đen sì và thấy tất cả nhão ra. Thi đại học nhiều người giỏi vẫn trượt thẳng cẳng con ạ.