Họ đã không bị thất vọng, ít nhất là bởi buổi diễn. Với 20 triệu đô, Perot có thể nhận được 16% vốn cổ phần trong công ty sau khi Jobs đầu tư thêm 5 triệu đô vào. Họ đã tạo ra một sản phẩm tồi tệ chỉ bởi quá vội vàng.
Jobs đã đề nghị Murdoch cùng người thân của mình thực hiện một cuộn phim về một tuần ở những chương trình của Sean Hannity và Glenn Beck - mà theo ông nó còn tiêu cực và phá hoại hơn hơn cả Bill O’Reilly - và Murdoch đã đồng ý làm như vậy. “Anh ấy ngồi trước chiếc máy Mac cứ như một đứa trẻ nghịch đồ chơi,” Vidich kể. Nhưng khi Jobs nhìn vào các sắc màu mới mẻ này, ông hoàn toàn bị mê hoặc và triệu tập các giám đốc khác đến xưởng thiết kế.
Greg Calhoun, một người bạn thân của Jobs từ sau khi tốt nghiệp đại học lại nhìn nhận ra một khía cạnh khác ở ông. Wayne nói với tôi rằng có điều gì đó ở Jobs khiến ông muốn tiết lộ bí mật đó cho Jobs. Jobs đợi đến khi 45 người còn lại ký xong, ông đã tìm thấy một vị trí ngay chính giữa và ký tên mình vào đó một cách tinh tế.
Đầu tiên, ông đã im lặng hoặc là phớt lờ tình huống đó. Holmes nhớ rằng “Hiệp đấu cam go và quyết liệt nhất mà tôi từng chơi với họ là trận đấu diễn ra cạnh lò sưởi trong suốt một cơn bão, ngoài trời mưa rất to. Tuy nhiên, Shockley ngày càng chán nản và bỏ rơi dự án bóng bán dẫn Silicon, khiến cho tám kỹ sư của ông, đáng chú ý nhất là Robert Noyce và Gordon Moore phải tách ra khỏi nhóm để thành lập một công ty sản xuất chất bán dẫn khác tên là Farchild Semiconductor.
Họ muốn tiêu diệt iPhone. “Ông biết không, tôi không muốn ‘tự do không sử dụng mấy thứ văn hóa phẩm đòi trụy. “Đó là các sản phẩm!” ông trả lời.
“Có vài người theo chủ nghĩa hoài nghi luôn hỏi, Thứ này thực sự sẽ giúp bán những chiếc iPod chứ?” Jobs nhớ lại. Nó được đưa ra trong buổi dã ngoại đầu tiên của công ty tại bãi biển Pebble vào cuối năm 1985. Khi ông quay lại Apple vào năm 1997 và bắt đầu nghiên cứu dòng iMac, ông đã thử xem nhựa trong và có màu sắc có thể làm ra cái gì.
Vì vậy ông đã đi xung quanh và nghển đầu qua cửa sổ để nhìn vào phòng ngủ. Jobs sống ở nhà và làm việc ở Atari; còn Brennan có một căn hộ nhỏ và dành nhiều thời gian ở trung tâm thiền của Kobun Chino. 000 ghế được giành giật trong khán phòng ở San Francisco Marriott để nghe bài phát biểu của Amelio.
“Tôi suýt bật khóc, vì đã quá muộn để có thể thay đổi chi tiết đó,” về sau Jobs hòi tưởng. Vào lần tiếp theo tôi tới thăm, hình dáng của tòa nhà đã được thay đổi thành một hình tròn đơn giản. ông có thể biết được ai đang giả vờ hoặc ai là người thực sự biết về một điều gì đó qua trực giác của mình.
Chẳng mấy chốc Jobs đã làm chuyên viên thiết kế này phát điên. 856 đô-la phúc lợi xã hội hạt đã trợ cấp. Nó đòi hỏi Jobs phải làm được hai việc trái với bản chất của ông: cấp giấy phép cho phần mềm của ông cho một nhà sản xuất phần cứng khác và bắt tay với IBM.
“Tôi cóc quan tâm,” Jobs nói. Không ai nhường ai, và hai bộ phim cùng về kiến đã tạo nên cơn sốt truyền thông. “Tôi quay trở lại Apple và thử tìm một CEO, với sự giúp đỡ từ các bên môi giới tuyển dụng, trong gần 4 tháng,” ông nhớ lại.