Chúng tôi làm theo luật. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Hạn chế ra ngoài nữa.
Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Tôi kém nhất khoản này.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Nháy: Chiều đi đá bóng. Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ.
Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.
Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Hai chuyện này khác nhau. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Cũng như với cuộc đời này. Chúng nhan nhản và đầy bon chen.
Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.