Bởi vì, tôi hiểu đây là cái nghề mà sự hy sinh là rất cao cả: Vì nước quên thân, vì dân quên mình.Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.Không ngủ cũng phải nằm.Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp.Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta.Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).