Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình.
Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Cảm nhận được khi nào cát sắp đầy khoang ác thì làm gì đó để xoay ngược lại. Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy. Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh.
Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.
Tôi không muốn đi đâu cả. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Em chỉ thích những anh nho chín.
Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm. Tôi định kêu to hơn, lại thôi.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi.
Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Hồn nhiên đến đáng sợ. Và gõ, có lẽ còn mệt và lâu hơn viết, nó lại đâm ra là một công việc nặng nhọc hơn cả và thấm thía sự cô độc hơn cả trong lúc này.