Những ngày tiếp theo, hai con lạc đà di chuyển rất chậm chạp, thức ăn và nước uống đã cạn, trong khi đó ánh nắng mặt trời không ngừng đổ lửa xuống người tôi. Trong một xã hội vốn xem trọng nguồn gốc danh giá và uy tín con người, nếu ông thổ lộ những bí mật thân thế của ông và ông Arad Gula cho chàng trai này nghe, thì sự thể sẽ thế nào? Có xảy ra điều gì tồi tệ không? Nhưng nếu ông không đặt niềm tim ở Hadan Gula, thì ngược lại, có lẽ ông cũng không bao giờ có được sự tin tưởng của cậu ta, và ông sẽ không bao giờ cải huấn anh chàng này được. Và tôi cũng ý thức được rằng, cho dù có khí giới hay phương tiện để trốn, chưa chắc tôi thoát khỏi sự truy lùng của họ.
Và kết hợp với những kinh nghiệm được rút ra từ những lần vấp ngã trước đây, con mạnh dạn quyết định khi nào có cơ hội thuận tiện thì nhất định phải vận dụng các quy luật này một cách khôn ngoan nhất. - Vậy cháu đã làm gì với số tiền đó? Trông anh ta rất đáng thương, người còm cõi, xác xơ, lưng hằn đầy những lằn roi của bọn cai.
Cơ hội không chờ đợi ai bao giờ. Mỗi một xu mà đồng tiền vàng tạo ra cũng sẽ kiếm tiền đem về cho cháu. Mong ông mua giúp để tôi và các nô lệ của tôi được trở về ngay trong đêm nay.
Người nô lệ quay về trang trại bẩm báo, người nông dân bèn bảo: Món quà của nhà vua có lẽ sẽ đem lại cho anh nhiều cơ hội tốt. Ông ấy đã thế chấp tất cả đất đai và gia súc để có vốn hỗ trợ cho việc kinh doanh của con trai mình.
- Anh đang có một điều kiện tốt để làm giàu đấy. Dĩ nhiên, chọn điều sai là do chúng ta ngu ngốc. - Anh đã gợi ý cho chúng ta một đề tài thảo luận rất hay.
Và một trong những người khách đó không ai khác hơn chính là ông nội của cháu, ông Arad Gula. Thật lạ lùng biết bao, tôi không còn thiếu hụt tiền bạc như trước nữa. Sau đó, trong những lần tiếp theo, tôi đều cho ông Aggar vay luôn số tiền gốc và lãi.
Ví dụ như cất giấu tài sản vào một nơi kín đáo. Vì thế, cháu đã đủ khả năng để nhận một trách nhiệm nào đó. - Ngay vào ngày hôm nay chứ? – Kobbi gợi ý.
Anh Rodan à! Bây giờ, anh đã may mắn sở hữu được năm mươi đồng tiền vàng. Xin cám ơn cả hai người, chúng ta hãy tới Damacus, tôi rất muốn mời cậu hợp tác làm ăn với tôi. Và họ đã vui mừng phát hiện ra những dấu tích còn sót lại của thành cổ Babylon.
Mặc dù cho họ vay không nhiều hơn một hào, nhưng tôi cũng lấy một vật gì đó để làm bằng chứng. Sự hoành tráng, đồ sộ và nguy nga của thành Babylon chỉ còn là huyền thoại. – Còn ta, ta cũng sẵn sàng giữ lời hứa.
Khi để ông chủ lò gạch đi mua trang sức, số tiền cháu để dành có thể đã bay theo mấy khói! Chàng trai trẻ tuổi ơi, vậy là cháu đã chặt đứt rễ cây giàu có của cháu rồi. Ông hãy đem thêm cho tôi một số món ngon khác, rau và nhiều bánh mì nữa nhé! Tôi muốn mời cậu Tarkad ăn một bữa thịnh soạn. Mong ông mua giúp để tôi và các nô lệ của tôi được trở về ngay trong đêm nay.