Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Tôi không đuổi nó nữa.
Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.
1 giờ sáng nay, khi bạn tỉnh giấc, cái trạng thái ấy lại đến. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Màu xanh của bể bơi. Yêu say đắm là chơi.
Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.
Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.