Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.
Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Khoảng cách vô hình. Và dễ sống hơn một chút.
Nhưng họ không cũ lắm. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn. Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động.
Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Người lớn thật buồn cười.
Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Vào đây, trời trở nên dịu hẳn.
Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp. Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.