Bỗng anh nẩy ra một quyết định, một quyết định lạ lùng và đẹp đẽ.Tôi khuyên các anh tập cách điều khiển bộ máy đó để sống ngày nào riêng biệt ngày ấy: đó là cách chắc chắn nhất để yên ổn trong cuộc viễn hành.Lúc ấy ta phải quyết định, hành động và đừng bao giờ ngó về phía sau mà cứ một mực tiến tới".Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ.Ít lâu sau, tôi nhận thấy rằng quy tắc "tốp lỗ" đó có thể áp dịng vào nhiệu việc khác, ngoài việc đầu cơ.thành sinh, tiểu đường, diễn viên, (cây) đàn.Khi định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thì rán làm ly nước chanh mà uống.Trong lòng ta có Thiên đường mà cũng có Địa ngục là thế đó.Lúc đó tôi làm hạ sĩ quan ở bộ binh, đội thứ 94."Bây giờ con mới biết lòng yêu nước không đủ làm tinh thần con thư thái trước chết.