Tôi đã học được phương pháp giữ cho khỏi ưu tư. Không phải tình thế, hoàn cảnh mà con gặp đã làm con đau; chính vì con nghĩ bậy về những tình thế, hoàn cảnh ấy mà hoá đau. Báo chí cũng hùa vào công kích nữa.
Nhưng thiệt ra làm thế, ta chẳng giúp cho tinh thần chút nào ráo". Cô Helen Jepson mách với tôi rằng cô thường được thấy đào Galli-Curci, trước khi ra sân khâu, ngồi nghỉ trong một cái ghế bành. Biết tính bà nóng như lửa, y sĩ ngại không cho bà hay quyết định ấy, sợ sẽ làm bà phát chứng động kinh.
Rồi đưa cho người quen đọc. Đến nay bà vui vẻ, hăng hái, duyên dáng và mất những sự bực dọc xưa. Người bị ghét, bị vu cáo và bị chỉ trích nhiều nhất trong lịch sử Hoa kỳ mà tôi biết là ông Abraham Lincoln.
Gặp một kỳ thi, tôi thức thâu đếm để căn móng tay, sợ mình sẽ rớt. "Có vẻ một trò ảo thuật - nhưng cũng như các trò ảo thuật, một khi bạn đã biết, thì thấy nó vô cùng gỉan dị". Cứ như thế, các bà chẳng cần phải đến viện để cho người ta thoa bóp mặt nữa.
"Tỉnh dậy, tôi không còn nhớ tôi đang ở đâu nữa. Họ biết rằng tới đấy thì phải ngồi nghe mất hàng giờ những lời trách phiền bóng gió, nhưng lời phàn nàn chua xót, và hàng chuỗi những tiếng than thở dài vì số phận. Mới ở Ấn Độ tới Luân Đôn tìm việc mà không quen ai ở đây hết.
Tôi hiểu tại sao có những người đâm đầu từ trên lầu xuống đất. Khi nào nhận thấy được điều đó, thì con trở về và con sẽ hết bệnh". Bạn và tôi, ta có những tài cán riêng, vậy đừng mất công buồn bực vì nỗi không được như người kia người nọ.
Trong nửa giờ ấy, thỉnh thoảng tôi sẽ nghĩ đến Thượng Đế để có thêm một chút viễn cảnh trong đời. Thấy khó kiếm việc làm quá, anh mở một phòng thí nghiệm và nghiên cứu về vi trùng học ngay trong hầm nhà anh tại Massachussets. Tôi oán định mệnh nhưng vẫn nằm nghĩ như lời thầy thuốc dặn.
Chính là anh Harlan Howard. Có nhiều người tại ngũ, ở xa đại chiến trường mà tinh thần cũng hoảng loạn. Penney, người sáng lập ra tiệm tạp hoá Penney có chi nhánh trong khắp nước nói: "Dù có bị phá sản cho tới không còn một đồng nữa, tôi cũng không lo buồn, vì tôi biết rằng lo buồn không ích gì cả.
Bây giờ tôi đã hết nợ, gia đình vui vẻ, ba đứa con điều ngoan ngoãn, tạo được căn nhà, sắm được chiếc xe mới và có một số tiền bảo hiểm nhân mạng là 25. Lụt, nợ, tai nạn không thể làm tiêu tan tinh thần vui vẻ, chói lọi, quyết thắng của người. Khi cần tìm một nhân vật để giao phó cho một chức vị, ông Lincoln hoàn toàn thoả thuận để cho mọi người đối lập với ông có quyền ra ứng cử cũng như một người thuộc phe ông.
Họ là những người Anh đầu tiên tới Nam cực. Đêm thứ tư hay đêm thứ năm tinh thần tôi rời rạc, hoang mang. Tôi đã chữa được mấy trăm người.