Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.Rồi lao đầu vào sáng tác.Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè.Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm.Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi.Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm.
