Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Con nó thì sinh ra trong đó. Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế.
Nhưng mà tôi ươm mầm. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Và cứ nửa giờ thì boong một phát.
Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Bị điểm kém chẳng hạn.
Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Thoát khỏi trước khi họ chết. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì.
Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Và ta bị ức chế liên tục. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Là tỉ mẩn, là ào ào. Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế.
Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề.
Hoặc tôi chuyển lớp. Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.