Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít.
Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.
Nó vẫn còn hoang dã. Một cái gì đó kinh điển. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.
Khi họ biết những ngày này bạn không còn tư cách sinh viên. Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Người lớn thật buồn cười. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống. Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Lại còn hăng nữa chứ. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.