“Không có bất cứ thành công nào thực sự mà không có mất mát. Nếu phân tích kĩ lưỡng thì từ ngày ta sinh ra cho đến khi ta 10 tuổi, ta vẫn còn phụ thuộc rất nhiều vào cha mẹ. Các bác sĩ, các nhà phẫu thuật lúc đó đã lưu ý rằng xương của bà đã quá xốp và rất dễ gãy, giống như một cụ già 80 tuổi , lúc ấy bà chỉ mới 45 tuổi.
Ông luôn mơ ước trở thành bác sĩ phẫu thuật . Suốt thời gian này, bà biết được những người nổi tiếng và giàu có đã sống như thế nào. Với thế hệ học sinh, sinh viên thập niên 1970, ông là tiếng nói lương tâm.
được nuôi nấng bới người mẹ hiền dịu và người cha rất tôn trọng kỉ luật. Sau nhiều tháng trời, tiếp cận với hơn 30 người, ông đã bán được hợp đồng đầu tiên của mình. Chúng ta cần cả “thành công” lẫn “thất bại” để tìm ra “cầu vồng” của riêng mình.
Người chủ doanh nghiệp biết rằng một chiếc tàu đậu ở bến cảng luôn an toàn nhưng nó được đóng không phải để neo đậu ở bến cảng. Một lần nữa, vị tu sĩ lại nói : “thế à?”, rồi giao lại đứa bé cho người mẹ trẻ. Đấu tranh ,thất bại ,thành công :trong khi thành công là cái mà ta luôn tìm kiếm ,đấu tranh cũng có niềm vui riêng của nó ,và thất bại cũng không phải là không có ích .
Nó cũng có những lúc ảm đạm và đau đớn. “Mùi vị ngọt ngào của thành công sẽ kém ý nghĩa hơn nếu không có thất bại”. Chẳng hề gì, học vẫn kiên trì tiến bước.
Ta cần có cả nắng và mưa để tạo nên cầu vồng và như một câu tục ngữ đã nói: “Ở đoạn cuối cầu vồng là hũ vàng của bạn. Hàng tỉ con người trong lịch sử đã mắc phải hang triệu triệu lỗi lầm để đến được giai đoạn mà ta có đến 150. Cô con gái 11 tuoir của bà đã chết vì bệnh suy thận sau mấy tháng hôn mê.
Chúng tôi đã thất bại . Cha mẹ tôi cũng không biết nốt. Di cư từ Trung Quốc sang Malaysia năm 12 tuổi và tìm được một chân công nhân cơ khí.
Vào năm 1974,Junko Tabei đã trở thành người phụ nữ đầu tiên leo đến đỉnh Everest. Tôi cho rằng những đứa con nên bằng lòng với việc cha mẹ chu cấp cho ăn học đến bằng cấp tương xứng. Ông qua đời vào ngày 2/9/1969, ở tuổi 79.
*/ Tình trạng què quặt không ngăn nổi Shakespeare viết nên những vở kịch tuyệt nhất thế giới Niềm vui của tôi đến tột đỉnh khi chúng tôi “tiếp quản” trường đaị học năm 1974. Nhưng nêu ta thử phân tích kĩ lướng thì thật ra không có nhiều rắc rối như thật sự ta nghĩ.
Buộc phải tìm một người cha cho đứa trẻ , cha mẹ cô gái và dân làng lại một lân nữa đến tìm vị tu sĩ và bảo : “Ông là người phải chịu trách nhiệm, vì vậy ông là người phải nuôi nấng đứa trẻ”. Một ngày kia, ông đến hỏi ý kiến của thầy giáo về việc đi học ở nước ngoài. Công ty lại phá sản một lần nữa vào năm 1925.