Pinkyxx

Phang em thư ký ngực khủng cùng đi công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.

    Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.

    Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Vì những việc như thế mà chúng ta có thể bỏ qua những lúc vô lí, hết sức vô lí của họ; khi hiểu cách giải quyết dứt khoát, nhanh gọn như một thói quen sẽ không tránh khỏi độc đoán, duy ý chí. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.

    Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.

    Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.

    Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.

    Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật Nhiều điểm rất giống tôi.

    Lải nhải cũng là chơi. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời.

    Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.

    Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap