Tuổi phát dục đâm không bình thường…Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về.Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.Họ ngắm nhau hồi lâu.Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng.- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời.Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.