Sự may mắn luôn cần được sẻ chia. Ông vẫn tìn rằng mình còn có thể tạo nên may mắn cho chính mình. Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ.
Họ tìm kiếm những người giúp họ tái khẳng định những suy nghĩ yếm thế của mình. Chàng chẳng cần phải suy nghĩ lâu cũng biết được chỗ mình cần tìm nước là ở đâu. Bà ta là chủ của các loài cây và là cây thông thái nhất trong khu rừng này.
Chàng đang làm những gì mình phải làm. - Đây quả là một thử thách hết sức khó khăn. Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid.
Bỗng nhiên một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của Jim. Trong mấy năm qua không một ngày nào mà tôi lại không cố tìm ra cậu trong những gương mặt mà tôi nhìn thấy. Chiều xuống cùng với ánh nắng nhạt dần.
Cây Bốn Lá thần kỳ không? - Mụ hạ giọng một cách nham hiểm. Tôi thường mơ thấy cậu, cũng giống như Sid mơ về Cây Bốn Lá thần ky của anh ấy. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên.
Cuối cùng nó dẫn anh đến một cái hồ thật rộng. Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó.
Họ cũng không biết người kia đang ở đâu trong khu rừng. Người nào nói với ngươi điều đó chắc hẳn đã nói dối nhà ngươi rồi. Nhưng cư dân của khu rừng Mê Hoặc và trong vương quốc không chú ý gì tới hiện tượng này lắm.
Dường như họ đang ngẫm nghĩ về một điều gì đó. Giấc mơ giúp chàng quên đi cái khả năng rằng số phận sẽ không mỉm cười với chàng, và may mắn sẽ giúp chàng chọn đúng vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc lên trong vài ngày tới. Tiếng kêu ghê rợn phát ra từ con cú của Morgana - mụ phù thủy hắc ám.
- Dĩ nhiên là không rồi! Giọng nói nhà ngươi dường như cũng muốn khẳng định điều đó rồi. Nói cho cùng thì mọi việc cũng đâu có dễ dàng gì. Như vậy, họ chỉ còn có năm ngày để tìm ra Cây Bốn Lá thần kỳ đó.
Nott bắt đầu cảm thấy căm ghét sự may mắn. Cư dân trong khu rừng này rất lười biếng. Đêm đen tỏa xuống bao phủ khắp khu rừng.