Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Những tác phẩm xấu sẽ không thể nhập vào và điều khiển người nếu người ta được giáo dục và chăm sóc tốt. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Màu xanh của bể bơi. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Ông anh cũng làm theo. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.
Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.
Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Trong công viên thì toàn ma cô. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.
Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.
Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người.