Hãy làm việc chăm chỉ mỗi khi bắt tay vào bất cứ công việc gì. Mọi lời nói của tôi lúc này đều không có ý nghĩa gì. Ban đầu chúng ta lặp lại hành động đó là thêm một lần chúng ta bổ sung, làm cho sợi dây đó thêm vững chắc.
Edison đặt một chiếc giường nhỏ trong phòng thí nghiệm để nghỉ ngơi lúc cần, vì ông biết rằng chỉ khi đầu óc được thư giãn hoàn toàn thì nó mới hoạt động sáng tạo nhất. Điều đầu tiên: Đời là bể khổ. Nếu có thể, nên lên lịch làm những việc quan trọng nhất của bạn trong những giờ khắc này.
Các sinh viên đại học của tôi hầu hết là người đã trưởng thành. Còn Einstein, người nổi tiếng là thông thái, nói: Tôi không ngừng suy nghĩ và suy nghĩ. Hiện tại mà chúng ta đang có hôm nay là kết quả của những thái độ ứng xử mà chúng ta đã chọn trước đây.
Nhưng thật ra mọi thứ đều có cái giá của nó, phải có sự đầu tư về thời gian, công sức, đôi khi có cả sự hi sinh và chấp nhận những mất mát. Hầu hết mọi người cảm thấy vừa kém hiệu quả, vừa có lỗi và không tự hài lòng với chính mình khi trì hoãn công việc. Cách đây hàng ngàn năm, Khổng Tử từng nói rằng, cuộc sống thật ra rất đơn giản, chỉ là chúng ta cứ khăng khăng đòi làm cho nó phức tạp hơn mà thôi.
Nếu ai đó hỏi tôi sẽ làm gì khi bắt đầu cuộc sống với một lần nữa, tôi sẽ trả lời rằng: Tôi sẽ trung thực với chính mình, với những điều tôi sẽ làm, không vì điều gì, mà vì chính tôi. Điểm khác biệt lớn nhất giữa người thành đạt và kẻ thất bại nằm ở sự khác biệt trong thói quen của họ Trong buổi học đầu tiên sau khi áp dụng phần thử nghiệm này, tôi hỏi họ cảm thấy như thế nào so với những ngày trước đây, sau khi cố gắng không phàn nàn về những điều không cần thiết phải làm như vậy.
Hãy rút kinh nghiệm từ thất bại và tiếp tục đương đầu với thách thức mới. Mong ước là ước mơ không rõ ràng mà ta mong nó sẽ xảy đến với ta. Ngày nay, một giờ vẫn có 60 phút, một phút vẫn có 60 giây.
Tại sao lại có thể phí phạm một bộ máy tuyệt vời đến thế? Khi được nuôi dưỡng và được sử dụng một cách hữu ích, trí tuệ giúp ta đánh giá và khám phá đúng cuộc sống, cho ta một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa hơn. Nếu không làm thế, có thể chúng ta sẽ bị đòn hay bị la mắng. Cách nay vài năm, tôi nhận thấy phần lớn sinh viên của mình bị tê liệt vì một chứng bệnh, khiến họ không sinh hoạt được như những người bình thường.
Và có lẽ đây là thói quen tốt nhất của tôi. Đôi khi chúng ta cũng rất cần được nghe những lời khen ngợi, sự tán thưởng… Chúng ta cũng cần đến những cái ôm hôn thân thiết nữa. Phương cách này cũng có thể so sánh với việc xây dựng một căn nhà gạch.
Nhìn thấy những mục tiêu đó trên giấy là bước khởi đầu cho việc biến ước mơ đó thành hiện thực. Họ luôn hình dung và biết trước nơi mình sẽ đến. Và tôi thấy vui vì đã làm tốt nhất trong hoàn cảnh của mình.
Các sinh viên nhận thấy rằng: Tôi đã làm mọi thứ để chứng minh rằng một người đàn ông có thể nuôi nấng tốt ba đứa trẻ. Chính vì vậy, chúng ta có khuynh hướng trở nên như những gì người khác nói về chúng ta.