Có bon chen bẩn, ác. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.
Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Chúng là những kiệt tác.
Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.
Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.
Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.
Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ.
Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
Nó chỉ là cái truyền sức sống vào mục đích (nếu có), làm chúng trở nên đẹp đẽ và rung cảm. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Chả biết đường nào mà lần.