Pinkyxx

Cô bạn gái bán đồ lót online và chàng người lái xe số hưởng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.

    Lúc về, thằng em tớ bảo: Buồn cười, cứ nghĩ có cái búa gõ cho mấy chú phía trước mỗi chú một phát, bực cả mình. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.

    Cái chính là tự mình phải làm chủ mình. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Tôi rất hay chảy nước mắt.

    Nên không ai có lỗi. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.

    Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Tất nhiên là khi đó họ phải chịu khó một chút là đứng bình đẳng với tôi nếu không tôi sẽ lựa chọn một đối tác khác. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo.

    Xé chừng chục trang thì bác tôi lên. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.

    Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.

    Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.

    Về trả vay, cho nhận. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.

    Mọi người còn lo cho bác nữa. Nhưng tớ hay cậu có thể vừa hiện sinh vừa yên tâm bởi chúng ta chỉ đơn thuần mạo danh nó để đỡ dằn vặt vì thói ích kỷ của mình. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap