Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng.
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh.
Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Ông lão giật thót mình: Ấm!
Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra. Nhưng họ không cũ lắm. Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này.
Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Và những cái xác cháy khét lẹt. Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Họ là mỗi con người. Nhưng lại thấy buồn nôn.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.
Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Bạn đã thực sự dấn thân rồi.
Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.