Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Tôi không có ý định ra đi.
Bỗng chị bị tuột mất dép. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa.
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.
Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.
Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần.
Nhưng không phải sở thích. Hót nhiều cũng không hay lắm. Thi thoảng viết nhưng không tiện.