Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ…
Tôi kém nhất khoản này. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Như bình mình chẳng hạn.
Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa.
Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Hai khoang thiện, ác. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.
Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê. Thôi, tôi trôi qua em rồi. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Nhà con chẳng thiếu thứ gì nhưng con về mang quà thế, mọi người vui lắm. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.
Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.