Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.
Trốn học mà để bị nói. Tối, bạn đèo bác vào viện. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không.
Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình. Có lí do cũng không khóc. Còn tôi, chưa đến lúc.
Người rỗng như không có lực. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Mẹ chị cũng đã từng như vậy.
Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi.
Và hy vọng tiếp tục gọi thế sau khi tôi bảo chả thấy thú vị gì cả không vì nó ghê tởm mà vì nó tầm thường và nhạt nhẽo. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).
Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.
Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.