Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Ngập ngừng vuốt ve sống mũi. Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước.
Híc, đã hai năm rồi, ta vẫn là một thằng nội trợ tồi. Trong công viên thì toàn ma cô. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia.
Cái đồng hồ cát nó không đứng yên vĩnh viễn để mặt thiện hoặc mặt ác bị úp xuống và trở thành thuộc tính vĩnh cửu khi cát chảy xuống hết. Ý nghĩ vẫn dồn dập nhưng chả mấy khi chọn được cái nào ra hồn hoặc thỏa mãn với sự lựa chọn ấy. Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn.
Và có thể, tôi là người mà bạn được thuê để khóa mõm. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.
Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Thôi, tôi trôi qua em rồi.
Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống.
Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Ta thấy đã đủ ớn rồi.