Pinkyxx

Đụ em gái mới lớn vú to thích cosplay

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì.

    Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.

    Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.

    Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.

    Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Cho từng tờ vào lửa.

    Nhưng ta không cho nàng nói. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.

    Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có.

    Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Đây là một thử thách nữa.

    Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.

    Con sông trước mặt thật xanh và êm. Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap