Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…
Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi.
Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi. Làm ơn nhanh nhanh cho.
Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. What I fell what I know never shine through what Ive known Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.
Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Uống là cháu nôn ra đấy ạ.
Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông.
Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ.
Thứ mà tôi hay bẻ bai. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.