Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.
Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi. Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác.
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Tôi vẫn không nói lời nào…
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Và có một cái đầu luẩn quẩn.
Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Còn anh thì vẫn phải sống. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.
Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Một người đàn bà không đẹp mà đẹp.
Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Tôi cất tờ giấy vào cặp.