Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Lại còn hăng nữa chứ. Rất rối rắm và hoang mang.
Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được.
Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.
Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi.
Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do. Thấy những tờ giấy rách thòi ra khỏi cuốn sách vừa xé và vừa gấp lại.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Bình xăng vẫn còn một nửa, tha hồ mà đi.