Không biết bác có nhớ chuyện này không.Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp.Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen.Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng.Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người.Tự dưng mẹ lại ra giá.Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi.