Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Chả biết đường nào mà lần. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?
Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt.
Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Những lúc nàng nhìn vào mắt ta, nàng nhìn mãi nhìn mãi mà không chịu quay đi.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Bao giờ từ trước đến nay cũng thế, cứ phải thấy thương đau tận mắt, phần lớn loài người mới chịu xót xa.
Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Lúc đó, tôi trống rỗng. Bạn lại cười một mình.
Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em.
Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Rồi đau và chấp nhận đau.