Chúng tôi lao đi trong gió cho nên tôi tụt lại phía sau và cha che gió cho tôi.Một đêm năm 1968, tôi tham gia vào một cuộc huấn luyện ngắn cuối ngày của trung đoàn, một đại uý đã mô tả cuộc càn quét vào một khu rừng.Điều này đặc biệt đúng khi nói chuyện về những mô hình lặp đi lặp lại về hành vi không có hiệu quả đối với chúng ta.Có một kẽ hở rất hẹp mà nhà tâm lý học trị liệu phải bước qua ở đây.Câu trả lời thường là: «Tôi phải cố gắng bao lâu chứ?», Hay có khi là câu hỏi: «Tại sao tôi lại phải sống với một người mà tôi không tin tưởng?».Cuộc sống của chính chúng ta và những mối quan hệ của nó dường như được hình thành trên sự tương phản.Có thể đó chính là sự phát minh ra ô tô và máy bay hay điện thoại.Trong những dặm cuối cùng, chúng tôi tăng tốc và vượt qua nhiều người khác.Lần này tôi tự giới thiệu rằng tôi là con trai của một người bạn và hỏi xem Ruth đang ở đâu.Thế cho nên người già tự cho mình một nhiệm vụ là phàn nàn.
