- Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám.Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé.Để sống cho xong đời.Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.