Nói hay hoặc đúng không mà thôi.Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị.Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể.Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người.Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp.Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống.Viết thế đủ chưa nhỉ.Thật lòng, tôi muốn khóc.Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
