Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.Bác tôi bảo: Chào chú đi con.Bác cũng bị đau chân.Rõ ràng phải đi trình báo.Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM.(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).Cái cuối có phần họ nói đúng.Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt.Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
