Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.Vì gia đình? Có, tất nhiên là có.Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.Tôi chốt trong, không thưa.Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm.
