trong buổi phỏng vấn lần đầu với Patricia, tôi yêu cầu cô giải thích xem cô cảm thấy như thế nào khi nếm trải vận rủi: “tôi nghĩ, “ôi lạy Chúa, lại thôi nữa rồi”.Cứ từ từ thực hiện từng mục tiêu một.Họ sinh ra đã xui rồi và tin số mệnh đã dành cho mình một cuộc đời ốm bệnh và thất bại.Sự khác biệt giữa họ cũng thể hiện trong các cuộc phỏng vấn với tôi.Tôi thình lình cảm thấy lạnh toát người.Họ cũng bỏ sót luôn một điều còn quan trọng hơn nữa - ấy là một cơ hội trụng 250 đô la.và họ đồng ý chấp nhận cho tôi hoàn toàn tự do thực hiện đề án của mình.Thay cho đường xoắn ốc đi xuống, họ thấy ký ức và tâm trạng của mình hoà lẫn nhau, làm cho mình cảm thấy ngày càng may mắn hơn.đó là một thay đổi thực sự cho tôi.ông bảo với tôi rằng nếu ông đứng xếp hàng ở quầy thu ngân trong siêu thị thì ông thường bắt chuyện tán gẫu với người đứng kế bên.
