Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O.
Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Để nấu cơm cho anh ăn. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.
Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Bây giờ bác đang trăm mối lo. Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường. Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp.
Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế.
Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.
Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.