Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Không quản lí chặt, nó dễ bị dụ dỗ làm bậy lắm. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn.
(So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Bác không hài lòng một tí nào.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Độ này, bố hay nhường. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.
Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Mọi thứ đều không mới.
Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Lúc tôi khóc, mẹ khóc.