Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Ngôn từ không có gì mới. Cái nồi inox đen sì.
Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.
Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Chúng tôi đi thay quần áo. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Cái bướu ở lưng lồi lên. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.
Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.