Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ.
Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Mình không bao giờ thả.
Nó muốn khám phá tôi. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.
Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.
Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức.
Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.
Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Con nói chuyện với bác này.