Đối với những người này, khi cho vay tiền tôi thường yêu cầu họ đưa ra vật thế chấp. Ông Algamish nhìn tôi bằng đôi mắt hiền từ và điềm tĩnh, sau đó ông hạ thấp giọng và nhấn mạnh từng tiếng một: - Trước kia, cháu đã không nhận thức đúng về con người của ông cháu.
Theo tôi hiểu thì những ham muốn của con người là rất vô tận, và chúng ta chỉ có thể đáp ứng được một số ham muốn cho bản thân mình mà thôi. Mà thật ra, họ sống cũng không khác gìèo khó. Này các bạn, hãy lắng nghe những gì tôi sắp nói ra đây.
Họ cũng là những người mến mộ tài năng và sự thành công của ông cháu. Vua Nebuchadnezzar lên ngôi và đã tiếp tục thực hiện công trình còn dang dở của cha mình. Những điều bà Sira nói đã làm tôi suy nghĩ rất nhiều.
Quả là ông chưa bao giờ biết được sự giàu sang thật sự cho đến khi nhìn thấy tận mắt nhà vua Nebuchadnezzar đội cái mũ dát vàng, mặc chiếc áo nhung gấm sang trọng và ngay cả rèm của chiếc xe ngựa cũng bằng loại vải màu vàng quý hiếm. Ông Kalabab bỗng im lặng và trầm tư trong giây lát. Tôi đã mất mười ngày rong ruổi vô ích mà vẫn không mua được gì cả.
Ông ấy đã làm rất nhiều việc thiện. - Thời gian trôi qua rất nhanh và chúng tôi cũng không còn trẻ nữa, nhưng chúng tôi chưa tạo dựng được gì cho cuộc sống của mình cả. - Nó có nghĩa là chúng ta sẽ phải vào đó để vác gạch, khiêng đất đá cho tới khi gãy xương sống mới thôi.
Ông ấy nói là cần bản sao đó trong vòng hai ngày tới và tôi hoàn thành công việc đúng thời hạn thì ông ta sẽ thưởng tiền cho tôi. Khi Arkad tiến đến cái bục nhỏ, một học viên thì thào vào người bạn bên cạnh: Tôi cũng sẽ không cho phép mình thay thế số khách hàng ở thành phố thứ ba bằng việc mở rộng thêm nhiều khách hàng ở hai thành phố đầu tiên.
Nhưng tôi đã nhanh trí đề nghị với ông ấy: Những thành quách đền đài đã biến mất, chỉ còn lại những phế tích đổ nát và vắng lặng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những điều ông Algamish nói.
- Vậy thì, anh nên đến gặp chị của anh và nói rằng: "Trong ba năm, em nên dư được ba đồng tiền vàng. Tôi nhận thấy sự hiện diện của cuộc sống, của con người. Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn bá
– Giúp đỡ những người đang gặp khó khăn, hoạn nạn hay đang khởi đầu sự nghiệp là điều cần thiết. Một ngày nào đó, nó sẽ giúp tôi chuộc lại sự tự do của mình, rồi tôi cũng sẽ có một trang trại riêng, bầy gia súc riêng… Khi tôi đã đặt ra cho mình một mục tiêu nào đó, thì tôi nhất quyết phải hoàn thành nó.
Theo những cách này, chắc chắn số vàng tôi cho vay phải được hoàn trả cùng với số tiền lãi. Bansir - người đóng xe ngựa ở thành Babylon – đang hết sức chán nản. Cuộc sống của tôi bỗng chốc trở nên khốn đốn và tồi tệ.