Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Có thể hắn câu được những con cá to để thả.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Tắm xong, chúng tôi mở cửa bước vào phòng xông hơi khô.
Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Nhiều điểm rất giống tôi. Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra.
Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Cô không dám nhìn vào ai.
Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Nhưng lí trí không cho phép. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc.
Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Bắt đầu khó nghĩ đây.