Pinkyxx

Sang ngủ nhờ nhà em họ và cái kết

  • #1
  • #2
  • #3
  • Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết. Càng xa em ta càng thấy yêu em.

    Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.

    Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Cái ghế đá này cũng buồn lây. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.

    Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác.

    Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật.

    Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Cái giấc mơ của mình không mất. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.

    Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Tôi làm độc giả cho tôi.

    Có gì để thanh minh. Nó cùng tham gia giải với bạn. Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình.

    Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.

    Phải, đó là tôi tự cô lập mình. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap