Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi.Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học.Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.Mà cuộc sống thì không thiếu những điều tươi đẹp để tận hưởng.Hầu hết là những người sống có trước có sau.Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn.Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
