Pinkyxx

Em sinh viên xinh đẹp và ông chủ nhà trọ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Chính là công toi, chào khách năm lần bẩy lượt như vậy làm cho tôi thất vọng. Mới rồi đã hạn hán dữ, mà còn có thể hạn hán được nữa - làm sao con có gạo ăn mùa thu tới đây được? - hoặc nếu mất việc thì con làm sao có gạo mà ăn?". Ta khó mà không thán phục một người đã "chịu đựng" được những lời chỉ trích ấy một cách bình thản, đầy tin tưởng ở mình, với một kỳ vị khôi hài như vậy.

    Có thể như thế kia, có thể như thế nọ. Nó là kết tinh những lịch duyệt của cả nhân loại, cha truyền con nối biết bao nhiêu đời. Phải, chúng ta là đàn hậu sinh mà ông bà lo âu về lời bình phẩm khen che của hậu thế lắm.

    Bạn cho là lý tưởng quá, là ảo mộng quá không thi hành được sao? Không đâu. Bác sĩ lo bệnh đã nhập óc, nổi mụt trong óc thì tất chết. Ông khổ công tra cứu đến nỗi chẳng thấy mấy lúc ông đã có thể diễn thuyệt và thảo luận về những vấn đề đó, dù không lúc nào ông rời chiếc ghế có bánh xe.

    Chúng tôi liền lặn xuống hơn 50 thước để trốn và để tránh những thuỷ lôi của địch. Tôi nhận thấy trước kia tôi đã khùng. Rồi lên giường ngủ say, quên hết ưu tư.

    Nhưng mỗi vấn để đưa ra, phải quyết định rồi mới qua vấn đề khác. Nhưng cảnh ngộ của ta khác: ta sống một đời tầm thường quá. Nên thích những ban nhạc hay và ngó cái bề mặt tức cười của đời.

    Một hôm các sĩ quan thấy ông khóc, liền hỏi duyên cớ. Con phải bỏ hết oán hận, hết ý nghĩ chua chát đối với bất cứ". Từ lúc đó tôi không cất chân được nữa.

    Nếu bạn muốn hết lo thì bắt chước William Osler: "Ngày nào sống ngày nấy, cách biệt hẳn với ngày trước và ngày sau. Đến lúc người này mang thực đơn lại, tôi nói: "Trời như hôm nay mà phải nấu ăn trong bếp nóng, chắc khổ lắm nhỉ?" Anh ta liền chua chát chửi thề. Đã 20 năm rồi chúng tôi bán dâu hộp cho những hãng nước đá.

    Ông gặp tai nạn vào năm 24 tuổi. Do đó tôi được bình tĩnh để quyết định. Tất nhiên tôi dặn họ phải làm vui lòng ngườii một cách nhũn nhặn, thân ái.

    Cuốn Quẳng gánh lo đi. "Ông ấy hỏi vài câu về những vụ đầu cơ trước của tôi và dạy tôi một thuật mà tôi tin rằng quan trọng nhất trong nghề đầu cơ. Mặc dầu diễn trước một số công chúng ít ỏi, nhưng được trầm trồ khen ngợi, ông cũng cảm thấy khoái trá mênh mông, nên nhất định sẽ trở thành một diễn viên.

    Ông thích phương pháp ấy tới nỗi tiếp tục dùng nó khi ông đã giàu, nổi danh khắp thế giới và có cả một chiếc du thuyền nữa. Nếu con người mất cả hai chân kia còn có thể sung sướng, vui vẻ và tự tin được, thì tôi, một người đủ cả hai chân, có lý gì lại không sung sướng, tự tin như ông ta. Lúc đã xong, tôi nhận thấy rằng đã mấy tháng nay, lần đó tôi mới được hưởng ba giờ bình tĩnh, hưu dưỡng tinh thần.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap