Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn. Hì, tất nhiên nếu quí bà kia định sàm sỡ bạn thì lại là chuyện khác. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…
Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực.
Bạn cần trả công và cả tự do. Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Không được đâu cậu ơi.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua.
Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Viết là một lao động kỳ diệu. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Ngắn ngủi mà đằng đẵng.
Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó.