Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.
Màu xanh của bể bơi. Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Dù trái tim đương bề bộn.
Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.
Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Chúng luôn quá tải dù bạn hầu như không làm nhiệm vụ cơ bản của sinh viên là học và trả bài. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.
Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Tôi làm độc giả cho tôi.